Late autumn

https://igcdn-photos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpf1/t51.2885-15/1389103_1392950864354941_761246585_n.jpg
Thật ra giờ là spring và trời thì super humid lép nhép bẩn thỉu kinh tởm không thể chịu nổi x.x

Chỉ là dạo này ngày nào trời đất cũng ngập trong màn sương trắng xóa, chẳng có nổi một tia nắng. Bầu trời ảm đạm lại khiến tâm trạng điềm tĩnh hơn.

Và tự dưng nhớ tới Late autumn. Cái khung cảnh ngập sương trắng xóa, một chút ảm đạm, một chút man mác buồn ở thành phố Seattle ấy, giống y hệt những ngày này ở Hà Nội.

Chỉ thiếu 2 người hoàn toàn xa lạ trái tim đầy tổn thương tình cờ gặp nhau nữa thôi :))))

Hôm nào phải xem lại phim mới được huhu

Kinh nghiệm xin visa du lịch Nhật Bản ngắn hạn

Mấy năm gần đây Nhật đang thúc đẩy du lịch một cách mạnh mẽ, một phần vì hướng tới Thế vận hội Olympic 2020, một phần vì nền kinh tế giảm phát. Bởi vậy việc xin visa du lịch Nhật Bản đã trở nên dễ dàng hơn tầm 5-6 năm trước 1 tỷ lần *sure* ;___; Sắp tới cũng nhiều bạn bè mình định xin visa đi Nhật nên mình sẽ chia sẻ kinh nghiệm xin visa Nhật ngắn hạn đi du lịch để có gì quăng link cho dễ =))

11049128_358198387717472_1406740390_n
Đây là visa Nhật mình mới nhận được cách đây mấy hôm :”3

Đầu tiên các bạn phải xác định rằng dù gần đây tỷ giá yen thấp vô cùng thì việc du lịch Nhật vẫn tốn kém và đắt đỏ hơn tất cả các nước ở Châu Á, thậm chí bạn mình có nói rằng đi Châu Âu có khi còn rẻ hơn đi Nhật =)) Nên hãy xác định nếu bạn muốn đi nhiều tỉnh, thành phố ở Nhật, trong thời gian khoảng từ 7-15 ngày, cũng phải hết tầm 1500$ tới vô cùng. (Trong khi đi Hàn sẽ rẻ hơn một nửa ;___;)

Đây là giấy tờ khi đi xin visa ở ĐSQ Việt Nam nhé, nêu bạn đang sống ở nước phát triển như châu Âu, Mỹ… thì có thể thủ tục sẽ không lằng nhằng bằng.

Ở miền Bắc và miền Trung xin visa ở ĐSQ Nhật tại Hà Nội ở Liễu Giai.

Ở miền Nam và Tây Nguyên xin visa ở Lãnh sự quán trong tp. Hồ Chí Minh.

Hồ sơ xin Visa ngắn hạn (thăm người quen hoặc bạn bè/ du lịch):

(1) Hộ chiếu: Tuy ĐSQ ko ghi rõ yêu cầu nhưng tốt nhất hộ chiếu phải còn hạn trên 6 tháng

(2) Tờ khai xin cấp Visa: lên web DSQ Nhật download mẫu kèm theo (1 tờ). http://www.vn.emb-japan.go.jp/document/pdf/visa1.pdf

Bạn có thể điền online trên file pdf rồi in ra hoặc điền tay. Lưu ý điền đầy đủ tất cả các nội dung yêu cầu, chỗ nào không có thì cũng phải điền no hoặc none, ko được để trống.

(3) 01 ảnh 4,5cm x 4,5cm nền trắng dán trên tờ khai

(4) Thư mời: mẫu http://www.vn.emb-japan.go.jp/document/pdf/visa2.pdf
Thật ra mình cũng biết 1 số trường hợp xin đi du lịch Nhật và không cần thư mời, nhưng những người đó hầu như đều là những người đã đi Nhật khá thường xuyên tức là đã từng có vài lần visa Nhật. Nhưng cơ bản mình thấy để đi Nhật đều phải có thư mời của bạn bè ở Nhật.
Bạn bè của bạn (là người VN) khi mời sẽ phải chuẩn bị thư mời (bản gốc), photo hộ chiếu, photo ID card, giấy cư trú (bản gốc, xin mất mấy trăm yen đấy, ở HN mình thấy có thể không cần, nhưng LSQ trong HCM họ lại yêu cầu cái này). Trong trường hợp bạn bè là người Nhật thì có thể chỉ cần photo bằng lái xe là ok.
Ngoài ra phải chuẩn bị thêm tài liệu chứng minh mối quan hệ bạn bè lựa chọn 1 trong số giấy tờ sau:
1. Ảnh chụp chung: in ra
2. Thư từ, email: in ra
3. Bản kê chi tiết các cuộc gọi điện thoại quốc tế (kể cả line hay viber đều ok nếu bạn thể hiện được ra): in ra

(5) Tài liệu chứng minh khả năng chi trả kinh phí cho chuyến đi:
Lưu ý: Đây là đối với trường hợp bạn đang đi làm và có đủ khả năng chứng minh tài chính. Còn đối với freelancer hoặc sinh viên, giấy tờ có thể sẽ lằng nhằng hơn, vd như bạn phải chứng minh tài chính của người thân chẳng hạn, phải thêm có giấy tờ chứng minh mối quan hệ là giấy khai sinh hoặc hộ khẩu.
+ Hợp đồng lao động photo (nhớ mang bản gốc để họ đối chiếu)
+ Giấy xin nghỉ phép có dấu của công ty (nếu đi vào thời gian nghỉ của công ty thì không cần, như đợt 30/4 1/5 nghỉ dài chẳng hạn)
+ Giấy chứng nhận thu nhập do cơ quan có thẩm quyền cấp: Bảng lương hoặc Giấy quyết định tăng lương… Nói chung bất kì giấy tờ gì do cơ quan của bạn cấp chứng minh được lương hàng tháng của bạn là bao nhiêu. Mình thấy Nhật ko quá quan trọng lương hàng tháng của bạn tối thiểu phải bao nhiêu, bạn mình nộp lương 5 triệu/tháng vẫn ok miễn cái mục tiếp theo này này bạn thỏa mãn được :))
+ Giấy chứng nhận số dư tài khoản ngân hàng hoặc sổ tiết kiệm >100 triệu. Thật ra ĐSQ cũng không cụ thể số tiền tối thiểu là bao nhiêu nhưng hãy hiểu rằng khoản tiền bạn chứng minh phải đủ để trang trải cho toàn bộ chi phí trong thời gian bạn ở Nhật, và luật bất thành văn khi đi xin visa ở bất kì quốc gia phát triển nào là >5000$. Bạn có thể vay bạn bè người thân để chứng minh tài chính. Ngoài ra dạo này 1 số ngân hàng cũng có dịch vụ chứng minh tài chính thì phải.

+ Nếu người mời là người chi trả toàn bộ kinh phí du lịch cho bạn họ sẽ phải tự chuẩn bị thêm một số giấy tờ để chứng mình tài chính của họ như là:

* Giấy chứng nhận bảo lãnh (download mẫu kèm theo) http://www.vn.emb-japan.go.jp/document/pdf/visa4.pdf
* Một trong những tài liệu sau liên quan đến người bảo lãnh
+ Giấy chứng nhận thu nhập
+ Giấy chứng nhận số dư tiền gửi ngân hàng
+ Bản lưu giấy đăng ký nộp thuế (Bản sao)
+ Giấy chứng nhận nộp thuế( bản ghi rõ tổng thu nhập)

(6) Lịch trình ở Nhật: tiếng Anh hay Nhật đều ok, có mẫu kèm theo trên web DSQ, ghi cụ thể thời gian, kể tên các địa điểm dự định đi, nơi ở, contact liên hệ với người mời ở Nhật

Lịch trình mẫu: https://drive.google.com/file/d/0B29J91MPO3Q0Ml9Ed21vdl82S0E/view

(7) Booking máy bay và booking khách sạn (nếu có): có thể lên web VNA lấy booking chưa thanh toán vội đối với vé máy bay, còn khách sạn có thể đặt trên booking.com hoặc agoda.com, cũng chưa cần thanh toán.

Lưu ý đây là giấy tờ để xin visa du lịch No of entry là single tức chỉ được nhập cảnh 1 lần, và thời gian lưu trú tối đa là 15 ngày hoặc 30 ngày. Còn nếu bạn xin visa multiple (tức là được nhập cảnh vào Nhật nhiều lần, mỗi lần ko quá 15 ngày trong thời hạn 3 hoặc 5 năm tùy ĐSQ cho), thì giấy tờ sẽ phải bổ sung thêm nhiều hơn như là photo hộ chiếu.

Lệ phí cho visa single là 550.000đ, đối với visa multiple là 1.090.000đ, bạn sẽ phải trả khi tới nhận kết quả visa.

Thời gian nhận hồ sơ là 8h30 – 11h30
Thời gian trả kết quả visa là 13h30 – 16h30
Mất 1 tuần để có kết quả.

Như mình hồ sơ đầy đủ họ chỉ lật kiểm tra tầm 20s sau đó hẹn lấy giấy trả kết quả và thảnh thơi đi về :”3

Chúc các bạn may mắn :”3

Happy Tet 2015

Từ hồi chuyển sang chỗ mới tới giờ cũng đã 4 tháng rưỡi và mình cũng ít có thời gian lên wp so với chỗ làm cũ huhu. Thời gian trôi vèo vèo.
2015 – 25 tuổi
Chẳng nhớ đọc ở đâu lúc nào, nhưng anh từng nói rằng 25 tuổi là một cột mốc quan trọng trong đời người, như một bước ngoặt để thay đổi, trưởng thành và tìm ra con đường cho bản thân. Và anh cũng đã chứng minh cho những gì mình nói bằng chính hành động của mình.
Em – ở cái tuổi 25 – bắt đầu cảm thấy nên give up. Không thể tiếp tục mơ mộng và theo đuổi con đường vốn không dành cho mình.
Em – ở cái tuổi 25 – đã bắt đầu buông xuôi để tìm 1 con đường khác giúp bản thân có thể enjoy và bớt vật vã tự kỷ.
Em – ở cái tuổi 25 – đã quyết định sẽ sống tốt hơn với những mục tiêu dự định khác.

Năm nay sẽ:
– Be fabulous
– Travel more
– Work hard & play harder
– Forever young in mind

Wish me luck!

post lại cái clip Tết co-work làm cho công ty X”D

Đi dạy

Gần đây có chị bạn Ses nhờ đi dạy Yoc cho sinh viên Bách khoa biểu diễn khai giảng gì đó của Viện đào tạo quốc tế, ĐH Bách Khoa, vì tiền thế là đi. Hôm qua là buổi thứ 2 và gặp 2 bạn Nhật, sinh viên trao đổi từ trường Đại học Công nghệ ở Hokkaido qua đây. Dân Hokkaido thì thôi rồi. Hokkaido là quê hương của Yosakoi Soran, trúng ngay phải ổ dân chuyên nghiệp nhảy soran *chấm nước mắt*, mình đúng là múa rìu qua mắt thợ *chấm nước mắt tiếp*. Cứ dạy được 1 tí là bạn í lại vẫy vẫy ra chỉnh lại, mình bảo là Yocchore có nhiều phiên bản lắm, đây là phiên bản tao học thì bị nói lại ngay vì bọn tao tới từ Hokkaido, Soran của Hokkaido nó phải như này này. Uh thôi được rồi tao nghe mày vậy, dù sao tao không chuyên nhảy soran, lại toàn đi cover yosakoi của Kochi thì ko bằng chúng mày được :))

Có 1 chuyện là thế này.
Chị kia muốn rủ 2 thằng này cuối tuần này (thứ 7, chủ nhật) đi picnic với đám sinh viên BK, nói mãi chúng nó có vẻ ko hiểu lắm liền gọi mình ra dịch. Dù là khả năng nói của mình cũng siêu tồi tệ ;___; Mình ra nói 1 hồi có vẻ chúng nó vẫn ko hiểu lắm và cứ băn khoăn là thứ 6 đi thì không được à, thứ 2 bọn tao có tiết dạy ở trường, đi thế về rồi có sao không, xong lại lan man ra là thế tối thứ 2 bọn nó vẫn tập ở đây giờ này à. Cố giải thích là chiều chủ nhật chúng mày về tới đây rồi nên thời gian không có bị trùng lặp gì cả. Nói 1 thôi 1 hồi, mãi sau mới vỡ òa ra, ý chúng nó là sợ đi picnic thứ 7 chủ nhật về thì thứ 2 mệt, không đi học đi dạy gì được, rồi lo cho cái đám sinh viên kia đi về xong liệu có đi tập nổi vào thứ 2 không.

Nhiều lúc thấy suy nghĩ chúng nó kì kì 😕 Vì mình giải thích ngu hay ở Nhật đi picnic là phải hoạt động nặng nhọc lắm 😕 Hay vì bọn Nhật gì nó cũng tính xa tính trước tính sau chả dở hơi như mình đến đâu tính tới đó :))
Nhưng kể ra lâu lâu đi thế này cũng vui phết, tự dưng trẻ lại mấy tí, cảm giác như ko phải mình đã tốt nghiệp được 2 năm *mặt thoảng thốt*

Hào quang

8663568874_8da89237c7_o

Lại có người hỏi mình là tại sao lại muốn đi chỉ để nhảy như thế.

Nếu coi bản thân là một nghệ sĩ thì hơi quá, nhưng bởi vì đã từng nhảy dưới ánh đèn ấy, trên sân khấu ấy, trên con đường ấy, và hiểu cảm giác khi kết thúc bài diễn, nghe tiếng vỗ tay rần rần, rồi nhìn nụ cười và ánh mắt của khán giả, cảm xúc ấy rất khó tả, đó là cảm xúc mà chỉ những người đã từng trải qua và thực sự enjoy mới có thể hiểu được.

Khi mình làm mất 2 huy chương nhận được trên con đường NHK, cảm xúc đầu tiên là hụt hẫng, sau đó là tự dằn vặt bản thân, giống như đã đánh mất bằng chứng của tuổi trẻ. Tới giờ vẫn thấy đau, vẫn thấy xót. Khóc òa lên bao nhiêu lần cũng chẳng bao giờ là đủ

Vậy nên mình có thể tự tin nói rằng mình hiểu được cảm giác của người nghệ sĩ cố gắng hết mình để xuất hiện trên sân khấu dù chỉ trong chốc lát. Hiểu được mỗi khi người nghệ sĩ mơ màng nhắc tới một thời hào quang.

Tôi đã từng sống và cháy hết mình như thế.

Tới giờ tôi vẫn muốn sống và cháy hết mình như thế.

Bởi thế tôi vẫn muốn được tiếp tục nhảy.