Còn 4 ngày.
Mong nó đến thì nó sẽ đến. Không mong nó đến thì nó cứ sẽ đến. Chẳng mong cũng chẳng không mong như mình thì sau 4 ngày nữa, nó vẫn cứ sẽ đến.
Lễ hội.
Kể ra cũng vui. Nó như 1 điều kì diệu vậy.
Khoác lên mình bộ đồng phục diễn. Mọi cố gắng sẽ được đền đáp chỉ trong 2 ngày. Mọi sự khó chịu, bực mình, nỗi buồn, âu lo hay j đó, sẽ biến mất hoàn toàn chỉ trong 2 ngày. Chỉ còn lại nụ cười và nước mắt. Những kỷ niệm sẽ khó có thể phai mờ.
Nhưng trước đó
*cười nhạt*
Mình biết trước sự lựa chọn của mình sẽ đem lại điều ko vui vẻ j cho bản thân.
Cứ cho là bao đồng đi, nhưng có những chuyện mình ko nỡ để kệ nó, mặc nó như thế.
Từ cái ngày war chọn bài đã biết rồi nó sẽ như thế. Mình mới chỉ nhìn thấy cái thái độ khiến mình ghét, mới chỉ nhìn thấy cách cư xử và làm việc khiến mình ghét, mới chỉ nhìn thấy những câu nói, những cái com khiến mình ghét. Nó làm mình khó chịu, dẫu chỉ trong 1 khoảnh khắc. Nhưng cái khiến mình khó chịu nhất, à chắc là sự bất lực đó
) Nản và cũng hơi buồn.
Nếu không có những tác động tiêu cực thì có lẽ mình cũng sẽ thích 10nin lắm lắm, cũng phải ngang ngửa quốc sĩ hoặc ít hơn 1 tí. Nhưng giờ chắng có chút cảm xúc nào với nó. Chỉ là cố để kìm hãm bản thân ko ghét 10nin, cái bài đó chẳng có tội tình j
Nghĩ cũng hay. Thế mới hiểu tại sao có cái trò anti ai đó ko fải vì người đó mà chỉ vì những tác động bên ngoài.
Mình không thích đứng đầu. Mình cực thích nhìn phía sau lưng người khác. Có cảm giác an toàn hơn thì phải
)
Dẫu không thích này nọ, không thích rất nhiều thứ thuộc HSY những mình vẫn thích HSY và yêu HSY lắm. Bới mình thích yo khủng khiếp và HSY cũng còn nhiều điều mình thích. Đó là lý do mình không thể bỏ nó. Nếu bỏ rồi có muốn quay lại cũng không thể và rồi mọi thứ nó cũng nhạt nhẽo đi. Rồi lại giống như…
Recent Comments